TÂM SỰ CỦA NGƯỜI MẸ TRẺ VỀ ĐỨA CON “GHÉT TIẾNG VIỆT”

27/06/2017 viết bởi Quan Tri

Về tới nhà sau giờ học thêm môn văn học, cô bé của tôi ném chiếc cặp sách vào góc phòng ngủ, trèo lên giường và đọc cuốn truyện tranh mới mua. Tôi chỉ biết thở dài. Ngày nào học văn về cũng vậy. Con không học được gì hơn ngoài những bài tập làm văn dài thượt và khuôn mẫu. Không phải vô cớ mà tôi lo ngại về sự chán nản của nó trong việc học ngôn ngữ mẹ đẻ.

Hồi còn là một cô sinh viên đại học Tài chính, tôi từng nhận ra khả năng ngôn ngữ của mình dở tệ đến thế nào khi lần đầu được tiếp xúc với nhữg người bạn mới. Sự thiếu đa dạng trong ngôn ngữ của mình khiến tôi không tài nào mở lời được với những cô bạn xung quanh. Quãng thời gian sinh viên còn tồi tệ hơn khi tôi trở thành một kẻ vụng về khi ngồi phỏng vấn xin việc lần đầu.

Sau thời gian ấy, tôi chợt hiểu ra rằng việc coi thường ngôn ngữ tiếng Việt ảnh hưởng nhường nào tới cuộc sống của tôi sau này. Tôi thậm chí không biết sử dụng mỹ từ, hay ăn nói một cách khéo léo. Nhìn vào cô con gái của mình, tôi càng thêm lo lắng về việc đó. Giờ cô bé ít giao tiếp, không hay bày tỏ tình cảm và suy nghĩ của mình dù chỉ mới học lớp 4.

Bỏ ra vài ngày để tra cứu thông tin, Tôi nhận ra rằng: Việc học văn thực chất không quan trọng bằng việc học cảm xúc. Môn văn học không phải là thức giúp chúng ta cải thiện khả năng ngôn ngữ, chính việc có cảm xúc mới là chìa khoá dẫn tới ham muốn tìm hiểu tiếng Việt của con. Tôi quyết định cho con tham gia vào Câu lạc bộ Ô Xinh, mục đích để con có một môi trường nơi toàn nhữg người có tình yêu với ngôn ngữ mẹ đẻ.

Sau thời gian sinh hoạt tại đây, không chỉ phát triển được khả năng giao tiếp, con còn chủ động bắt chuyện với người khác khiến tôi cảm thấy ngỡ ngàng. Nhờ vào sự phát triển ấy, tôi cảm thấy tự hào với người quen hơn mỗi khi họ tiếp xúc với con.

Tôi cảm thấy may mắn vì đã sớm nhận ra sự quan trọng của tiếng Việt cho tương lai con mình.

Bình luận cùng chúng tôi!