Mẹ ơi, xin đừng quá kì vọng vào con!

29/06/2017 viết bởi Quan Tri

Mẹ à! Lá thư này con viết để gửi đến tương lai, một tương lai mà ngày qua ngày con không muốn nghĩ đến. Trên chiếc bàn học – quà tặng của mẹ năm con vào lớp một, cây bút ba tặng khi con được điểm 10 đầu tiên, cuốn sổ ông mua khi con bắt đầu viết nhật kí, con khóc! Con đang học cho mẹ, học cho ba, học cho ông bà hay học cho ai vậy. Trí óc non nớt của con không đủ hiểu được. Con cảm thấy mệt mỏi quá mẹ à! Nhưng, con chưa bao giờ nói với mẹ, con sợ mẹ buồn, con cũng chưa bao giờ nói với ba, con sợ ba tức giận. Trong mắt ba mẹ, con luôn phải là người tài giỏi nhất. Con phải học thật nhiều, vì ba không muốn thấy cuốn sổ liên lạc có một điểm 9, mẹ không muốn bạn Chi nhà bên cạnh điểm cao hơn con. Cuộc sống của con lúc này chỉ có học, ngoài ra, không còn gì khác. Con ước, con được nằm trong nôi ngày mà con chưa biết gì hết. Con nhớ những lời ru của mẹ lúc thơ dại, khi con còn chưa biết đến trường lớp, biết đến thầy cô. Trong kí ức mập mờ thoáng chốc con muốn được trở về quá khứ.
Con đường từ nhà đến trường sao dài thế, con không có bạn bè, không phải con không muốn, ba mẹ dặn con hãy chọn bạn mà chơi. Con quen bạn Minh, vì cùng chung đường đến lớp, nhưng ba nói “Thằng đó nghịch lắm, con không được chơi với nó!” và từ ấy, con phải đi một con đường khác đến trường. Con không nói gì hết, con chỉ lặng im, con không muốn ba mẹ buồn.

Giờ ra chơi, các bạn ai nấy chạy ùa ra sân trường, bạn thì chơi cầu, bạn thì đá bóng,… con chỉ biết ngồi một góc, con nghe lời mẹ, muốn thành người thì phải học tập thật chăm chỉ. Đôi lúc, có vài bạn rủ con ra ngoài chơi, nhưng con từ chối, con phải chuẩn bị cho tiết học tiếp theo, con phải được điểm 10. Ngày qua ngày, con đắm chìm trong thế giới mà chỉ có sách vở, con muốn tìm lại tiếng cười trẻ thơ nhưng sao không thấy. Ba mẹ cho con lớn lên ngoài sức tưởng tượng. Năm con vào lớp 5, ba mẹ cho con học chương trình lớp 6,7. Ba mẹ muốn con biết trước để học dễ hơn. Tháng vừa qua, con thi học sinh giỏi, con thiếu 1 điểm nữa là đạt giải nhất, và đó chính là nguyên nhân một đêm dài mẹ dăn dạy: “Tại sao con lại bất cẩn vậy, con có biết là ba mẹ rất vất vả để nuôi dạy con không? Tại sao …”. Con chỉ biết nói xin lỗi, con sẽ cố gắng vào lần sau. Đêm hôm đó, con phải học đến 3h sáng, mắt con mỏi, đầu óc con cũng chẳng còn tỉnh táo để làm bài tập nữa, nhưng con vẫn phải làm hết tất cả. Mẹ ơi, bạn Chi cạnh nhà mình, chỉ được giải Ba, sao bạn ấy được đưa đi chơi vậy mẹ, sao bạn ấy được ba mẹ thưởng cho đôi giầy mới vậy mẹ?

Con chỉ muốn nói với mẹ: Mẹ ơi,xin đừng quá kỳ vọng vào con!
10 năm nữa, có thể mẹ sẽ đọc được lá thư này, có thể lúc đó con đã đủ lớn, đủ trưởng thành, và con cũng có con. Nhưng mẹ ơi, con sẽ không dạy đứa con của mình theo cách của ba mẹ. Con muốn đứa con của mình được chơi, được thả tâm hồn nhỏ bé  vào tuổi thơ êm đềm. Con muốn đứa con mình được hòa đồng với bạn bè. Bằng tuổi con bây giờ, chắc chẳng bạn nào lại có suy nghĩ như con mẹ nhỉ ? Con lớn, nhưng mà không phải là lớn theo cách bình thường. Mẹ ơi!

 

Bình luận cùng chúng tôi!